Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Báo Pháp Luật: Tử Hình Kẻ Cứa Cổ Người Va Chạm Giao Thông

Báo Pháp Luật: Trên đường đi mượn tiền mua heroin, Quang va chạm với xe máy của người đàn ông nước ngoài, cầm dao truy sát đến cùng.
Ngày 29/9, TAND tỉnh Nghệ An mở phiên sơ thẩm xét xử Trương Văn Quang (31 tuổi, trú huyện Quỳ Hợp, Nghệ An) về tội Giết người và Cướp tài sản.

Theo cáo trạng, Báo Pháp Luật tối 11/7/2015 Quang cầm một con dao đi bộ tới nhà anh trai mượn tiền mua heroin. Dọc đường, Quang va chạm với xe máy của ông NaThuSingh Solanki (quốc tịch Ấn Độ, làm việc tại công ty khai thác khoáng sản ở huyện Quỳ Hợp).
Cho rằng xe máy do ông NaThuSingh Solanki điều khiển va trúng chân mình nhưng không xin lỗi, Quang to tiếng. Không thấy người này trả lời mà dừng xe gần đó để đi tiểu tiện, Quang càng bực tức nên xông vào đánh.
Quang đâm dao vào vùng cổ, truy sát ông NaThuSingh Solank cho tới lúc chết.
Lục lấy ví tiền có 10.000 đồng, một nhẫn vàng cùng xe máy, Quang cướp xe của nạn nhân đi tới nhà anh trai. Sáng hôm sau, Báo Pháp Luật hắn mang tang vật đi bán nhưng không ai mua.
HĐXX tuyên phạt Quang án tử hình về tội Giết người, 5 năm tù về tội Cướp tài sản.
6 tháng trước, toà từng trả hồ sơ vụ án để điều tra lại do bị cáo khi trả lời thẩm vấn đã ngập ngừng nói “không thể nhớ chính xác những gì đã diễn ra”.
Theo : Vnexpress.net

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

Truyện Tình Dục: Quá Sốc Khi Thấy Vợ Và Nhân Tình Trên Giường

Truyện Tình Dục: Bước vào phòng ngủ, ông đã nhìn thấy cảnh tưởng vợ và nhân tình đang say giấc nồng bên nhau.
Người đàn ông ấy đã ngoài 45 tuổi. Đều đặn, chiều nào cũng như chiều nào, ông nằm vật ở trước cửa nhà trên khu phố, nồng nặc men rượu và nói chuyện một mình. Đầu tóc rối bời, râu ria chẳng bao giờ tỉa, khuôn mặt với những nếp nhăn khắc khổ khiến trẻ con xung quanh khu phố mỗi lần đi qua đều tưởng ông là ngáo ộp.
 Cuộc đời ông tưởng sung sướng mà lại hóa đau khổ. Ông là giảng viên của một trường đại học lớn ở Hà Nội. Truyện Tình Dục Cách đây khoảng chục năm, ông được trường cử đi làm nghiên cứu sinh bên Hà Lan rồi bảo vệ luận án tiến sĩ ngành Vật Lý. Vợ đẹp, con khôn, cả khu phố sướng nhất ông. Ông đi ba năm, vợ ở nhà chăm sóc con cái đợi chờ ngày chồng trở về với một tấm bằng tiến sĩ. Dù ở trời Tây nhưng ông liên tục gửi quà về cho gia đình khiến hàng xóm xung quanh ai cũng phải ghen tị. Mẹ tôi bảo bố: “Đấy, bác ý ở xa thế còn chăm gửi quà về cho vợ con. Anh nhìn mà học tập”.
Người đàn ông đi xa nhà được khoảng gần hai năm thì vợ ông ở nhà bắt đầu có những dấu hiệu ngoại tình. Xa chồng lại trẻ đẹp, vợ ông luôn là tâm điểm chú ý của những gã đàn ông thèm “phở”. Không có bản lĩnh trước những cám dỗ, người phụ nữ ấy đã rơi vào vòng tay của gã đàn ông khác. Bà ấy bắt đầu phấn son lòe loẹt, váy vóc điệu đà và thường trở về nhà rất muộn có khi còn đi qua đêm chẳng về nhà. Cuộc sống không có sự ràng buộc, lại có tiền của chồng gửi về thường xuyên, cộng với tình yêu mới từ bồ nhí khiến bà ngày càng lẳng lơ và trơ trẽn. Chuyện bà ngoại tình khi chồng vắng nhà bỗng chốc trở thành tâm điểm chú ý của khu phố nhà tôi, ngoại trừ ông chồng ở trời Tây vẫn đang miệt mài làm việc vì vợ vì con.
 Rồi đến một ngày ông trở về mà không báo trước. Ông muốn tạo sự bất ngờ dành riêng cho vợ con nhưng chính ông lại là người bị bất ngờ…
 Ông về tới nhà lúc 4 giờ sáng, Truyện Tình Dục cả khu phố vẫn lặng chìm trong giấc ngủ, nhà ông cũng vậy. Chiếc chìa khóa nhà đã ba năm ông mang theo, giờ cái ổ khóa vẫn thế, không thay đổi. Chỉ có khu phố là sầm uất hơn, trang hoàng đẹp hơn lúc ông đi.
Mở lần lượt từng cánh cửa, ông bước vào với một cảm giác khó tả của một người đi xa mới về. Xoáy nắm đấm cửa, ông giật mình khi nhìn thấy vợ và gã tình nhân đang ôm nhau ngủ say trong giấc nồng. Ông bật đèn, cả căn phòng sáng choang khiến vợ ông và gã nhân tình giật bắn người, anh ta vội vã đẩy ông sang một bên và chạy vội ra ngoài trước sự gầm gào của ông như một con hổ đói bị mất miếng mồi. Ông đã mất hết tự chủ, ông cãi nhau với vợ to tới mức nhà tôi cũng nghe tiếng và thức giấc. Thậm chí, ông còn gào khóc, đau khổ vì vợ ngoaị tình ngay trước mắt hàng xóm.
Sau những tháng ngày nặng nề, day dứt, bà vợ chính thức ly dị ông. Ông đau khổ, tuyệt vọng chẳng biết sống vì điều gì nữa, công việc ở trường thì bỏ bê, bạn bè khuyên răn không được, ông lao đầu vào rượu, chìm đắm trong những cơn say triền miên không cần quan tâm tới giờ giấc. Thần kinh ông yếu dần, ông như người điên ăn nói nhảm nhí, say khướt lướt và nằm trước cửa nhà với bộ dạng lôi thôi, lếch thếch. Cuộc đời như vậy đã chấm dứt với ông.
Bao năm xa nhà ông cũng chỉ phấn đấu cho sự nghiệp để làm chỗ dựa vững chãi cho vợ con. Vậy mà sau lưng ông, người vợ bao năm gắn bó đã phản bội lại tình yêu thương của chồng, làm nhục thanh danh và thể diện của ông.
Theo : Truyentinhyeu.info

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Địa Điểm Du Lịch: Hà Giang Với Những Cung Đường Hạnh Phúc

Địa Điểm Du Lịch: Hà Giang là một tỉnh thuộc vùng núi phía Bắc Việt Nam cách Hà Nội chừng 300 km. Từ lâu nơi đây đã trở thành điểm đến lý tưởng, hấp dẫn du khách trong, ngoài nước bởi phong cảnh thiên nhiên hữu tình, những con đường lên xuống quanh co, những con người hồn hậu và những món ăn ngon đặc trưng của vùng núi phía bắc này.
Tour du lịch Hà Giang với những cung đường hạnh phúc
Hà Giang Với Những Cung Đường Hạnh PhúcLăn bánh xe trên những con đường Hà Giang khiến nhiều người liên tưởng tới chốn thần tiên. Ảnh: Internet.
Những con đường ở Hà Giang là những khúc cua tay áo giữa núi đá tai mèo dựng đứng, còn là những đoạn đường thẳng với hai bên là lúa chín thơm hương, có khi lại là những con đường ôm quấn lấy những đồi thông hệt như vùng đất Đà Lạt. Địa Điểm Du Lịch Nếu có dịnh tham gia tour đi Hà Giang bạn có thể điểm danh những cung đường làm dân du lịch, dân phượt Hà Giang xao xuyến như đèo Bắc Sum, khúc cheo leo lên Phó Bảng… và đặc biệt là con đường Hạnh Phúc, dấu ấn lịch sử của Hà Giang.
Con đường Hạnh Phúc được khởi công xây dựng ngày 10/9/1959 có chiều dài khoảng 200 km. Sau 8 năm thi công, trải qua bao vất vả, khó khăn, con đường đã được thông xe trong niềm vui của người dân Hà Giang nói riêng và cả nước nói chung. Địa Điểm Du Lịch Đó chính là sự nỗ lực không ngừng nghỉ của 2.500 con người với những dụng cụ lao động thủ công như búa, xẻng, xà beng. Không chỉ vậy, để có được con đường lịch sử ấy, 14 thanh niên xung phong đã nằm lại tại nơi này. Cho tới nay, con đường Hạnh Phúc không chỉ là tuyến giao thông huyết mạch mà còn là điểm đến của những tour du lịch Hà Giang hấp dẫn. Đặc biệt, một trong tứ đại đỉnh đèo của Việt Nam là Mã Pí Lèng cũng nằm trên con đường này.
Du lịch Hà Giang với những cung đường hạnh phúc trên những chiếc xe máy phượt Hà Giang sẽ đem đến cho bạn nhiều trải nghiệm đầy thú vị.

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

Cẩm Nang Du Lịch: Bán đảo Sơn Trà

Cẩm Nang Du Lịch: Bán đảo Sơn Trà sở hữu cả “rừng vàng, biển bạc” được biết đến là cánh rừng già duy nhất ở Việt Nam, nằm trong lòng thành phố Đà Nẵng thuộc quận Sơn Trà.
Khi đi du lịch Đà Nẵng, Cẩm Nang Du Lịch đến đây bạn sẽ choáng ngợp trước phong cảnh thiên nhiên nơi đây, với những bãi biển hoang sơ, làn nước trong xanh và hệ thống động thực vật vô cùng phong phú.
1. Đến khi nào?
2. Đi lại bằng gì?
3. Chơi ở đâu?
4. Ăn gì?
5. Nghỉ đâu?
Nói đến bán đảo Sơn Trà là nói đến vẻ đẹp nên thơ, nói đến khu bảo tồn thiên nhiên đem lại những trải nghiệm tuyệt vời cho bạn.

Hướng dẫn du lịch bán đảo Sơn Trà

Đến khi nào
Bạn nên đi du lịch Sơn Trà vào mùa hè, trong thời gian từ tháng 3 đến tháng 9 là thích hợp nhất để khám phá Sơn Trà. Tại thời điểm này trong năm, thời tiết ấm áp không quá nóng khoảng 28-30<sup>o</sup>C, mưa có ít nhưng không liên tục nước biển rất trong lành và không có sóng lớn, cũng như thỏa sức để khám phá các khu rừng tại đây.
Đi lại bằng gì?
Bạn có thể khám phá bán đảo Sơn Trà bạn có thể đi bằng: đường sông, đường biển hoặc đường bộ. Nếu lựa chọn đi đường sông bạn có thể xuất phát từ bến tàu sông Hàn đi về cảng Tiên Sa. Nếu đi đường bộ, với những cung đường ở đây đều tốt và rất đẹp, bạn thích phiêu lưu thì có thể đi bằng 2B hoặc 4B đều được, ở những cho hơi hẹp mà đi xe 4B thì 2 xe ngược chiều vẫn tránh nhau được, Cẩm Nang Du Lịch phần đa mọi người thường đi xe 2B. Sẽ có rất nhiều điểm dừng chân tuyệt vời cho bạn thả mình vào phong cảnh thiên nhiên và tha hồ quay phim và chụp ảnh.
Chơi ở đâu?
Bán đảo Sơn Trà, địa điểm du lịch Đà Nẵng
Tới đây, bạn có thể đến và khám phá khu du lịch bãi Cát Vàng, bãi đá đen hoặc tham gia vào tour du lịch Đà Nẵng với các hoạt động như lặn bắn cá ở Hòn Chảo… Nếu đi đường biển, bạn có thể tham gia một ngày với ngư dân để khám phá các bãi biển đẹp ở bán đảo Sơn Trà như bãi Tranh hoặc khám phá các hang động kỳ bí như bãi U, hang Dơi, hang Yến, bãi Trẹm, bãi Con, bãi Nam, bãi Bụt… Ngoài ra, bạn có thể thoải mái ngắm nhìn Đà Nẵng từ trên cao, tha hồ thăm thú các khu rừng nguyên sinh, khám phá những cây cối, những loài động vật mà chỉ có ở Sơn Trà. Chiêm ngưỡng loài voọc chà vá chân nâu quý hiếm, tham quan cây đa ngàn năm trên đỉnh Sơn Trà, trải nghiệm bằng hành trình “xuống biển” khi tận mắt ngắm Mũi Nghê, tham quan một trong 10 ngọn hải đăng cổ nhất Việt Nam – Tiên Sa. Không chỉ vậy, bạn cũng có thể cắm trại trên bãi biển thỏa sức mình khám phá đại dương bao la.
Ăn gì?
Đến với Sơn Trà, nếu có điều kiện bạn có thể ăn tại các nhà hàng, khách sạn lớn thưởng thức những món ăn đặc sản của nơi đây như: nhà hàng La Maison 1888 nằm trong khuôn viên của InterContinental Resort. Hoặc nếu bạn thích ra ngoài thì có thể nếu thích phiêu lưu, dân dã thì bạn có thể tự mình đi câu, sau đó bạn có thể tự chế biến thành những món ăn yêu thích. Hoặc bạn nhờ người dân quanh vùng chế biến hộ hay bạn có thể mua trực tiếp hải sản từ thuyền ngư dân. Sau đó, ăn uống tại các bãi thì rẻ và tươi ngon phổ biến là các món ăn luộc và nướng vì rất thuận tiện và dễ chế biến. Ngoài ra, nếu bạn đi lẻ, có thể chọn cho mình những nhà hàng nhỏ có giá cả phải chăng đủ để bạn thưởng thức món nướng than, xào giòn, tôm, mực, cá rang muối…
Nghỉ đâu?
Tại Sơn Trà, nếu ban muốn tận hưởng trọn vẹn không gian và không khí nơi đây thì bạn hoàn toàn có thể thực hiện được điều này đó là chọn cho mình một trong những địa điểm nghỉ chân như sau: nếu bạn có kinh phí hạn hẹp thì có thể chọn khu nghỉ dưỡng 3 sao Tiên Sa resort hoặc Biển Đông resort; nếu bạn có nhiều tiền thì nên chọn InterContinental Resort – một resort đẳng cấp 5 sao nằm tại Bãi Bắc Sơn Trà – với đầy đủ tiện nghi, hay thấp hơn một chút bạn có thể chọn Sơn Trà Resort với đẳng cấp 4 sao nằm tại khu vực bãi Nam của bán đảo Sơn Trà.
Với một không gian tươi xanh của rừng núi nơi đây, với không khí thoáng đãng, với làn nước xanh của biển cả bán đảo Sơn Trà thật xứng đáng là “lá phổi xanh” của Việt Nam, luôn mang đến những ấn tượng sâu đậm khó quên khi đến đây.

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016

Góc Tâm Sự: Không Đặt Tên Cho Những Câu Chuyện Tình Yêu

Góc Tâm Sự: “Có đôi lần, ta lỡ đem lòng mến một người dù chỉ mới lần đầu gặp gỡ, rồi chia xa, nhưng, vẫn cảm thấy chút gì đó vấn vương…”
Những ngày cuối tháng một, tôi cùng lũ bạn có dịp ghé thăm thành phố biển Đà Nẵng. Đà Nẵng chào đón chúng tôi bằng một trận rét thấu da thấu thịt. Nhiệt độ ngoài trời xuống còn có 11, 12 độ. Đã quen với thời tiết quanh năm nóng ấm của Sài Gòn, nên tôi bị sock nhiệt nặng, người cứng đờ ra và run cầm cập, tay chân tê cứng. Chúng tôi nhanh chóng di chuyển vào khách sạn.
Sau khi sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, Góc Tâm Sự đám bạn tôi rủ nhau ra ngoài, còn tôi thì chịu không nổi, cứ quấn mình trong chăn giữ ấm. Giờ mà bước ra khỏi chăn là một cực hình. Thế rồi bọn nó kéo nhau đi hết. Một mình ở phòng, chăn ấm, nệm êm, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết, có lẽ cũng do quá mệt mỏi sau chuyến hành trình kéo dài nên cơ thể tôi cần được nghỉ ngơi.
Tôi ngủ liền 2 tiếng, tỉnh dậy mà bọn nó vẫn chưa về. Lúc này đã cảm thấy khá hơn, tôi ngồi dậy, mở cửa ban công định bước ra ngoài xem thử, gió rất lớn, tạt mạnh vào làm tôi giật mình đóng nhanh lại. Đứng nhìn qua lớp kính cửa, phía xa xa kia là biển, người ta neo rất nhiều thuyền nhỏ ở gần bờ, phía đối diện với biển là những khu đất đang quy hoạch. Cái vẻ hoang sơ ở đây không tịch mịch, mà chứa đựng một sức sống lớn lao đang trổi dậy. Tốc độ phát triển của Đà Nẵng làm cho cả nước phải kinh ngạc, trở thành một vùng đất đầy tiềm năng.
Một mình ở trong phòng lâu cũng khá chán. Cầm điện thoại trên tay, cứ bật hết Youtube rồi đến Facebook, Zalo… chẳng có gì hay ho. Tôi vào một App kết bạn, loay hoay một hồi. Hình như có ai đó nhắn tin.
– Hello, nice to meet you. I’m local guy!
– Trời, mình cũng người Việt thôi bạn ơi, nói tiếng việt đi (Chắc do profile mình ghi bằng tiếng Anh)
– Ừ, chào em, anh tên ***, ** tuổi, ở Đà Nẵng, còn em?
– Dạ, em tới đây du lịch, em mới tới hôm qua.
– Um, thế em đi được nhiều chưa?
– Trời lạnh lắm, em chẳng muốn đi đâu.
– Có gì đâu, đi du lịch mà ở riết trong phòng thì phí lắm.
– Hay anh làm hướng dẫn viên cho em đi. Hihi. Nói đùa đó.
– Ok thôi. Em ở đâu, anh qua rước!
– Em nói đùa mà.
– Không sao, cứ coi như dắt em đi rồi PR cho Đà Nẵng, Góc Tâm Sự để sau này em dắt thêm nhiều bạn đến đây du lịch.
– Em học du lịch nè, cũng đi ra đây vài lần rồi, biết kha khá.
– Anh chắc có nhiều cái hay mà em không biết được đâu, chỉ có dân thổ địa ở đây mới biết. Sợ anh bắt cóc hả?
– Em có gì đâu mà sợ, bắt rồi tốn cơm thêm thôi. Đi thì đi, em ở khách sạn ***, số điện thoại em nè **********, tới thì gọi.
– Em có nón bảo hiểm không?
– Dạ không!
– Ok, để anh mang. 5 phút nữa anh qua, xuống đi nha!
Tôi nghĩ thầm, chắc hắn nói đùa thôi, chứ ai mà siêng dữ vậy. 15 phút sau, điện thoại reo. – Alo?
– Anh tới rồi. Xuống đi!
Tôi chạy ra ban công nhìn xuống. Hắn ta tới thật. Mà lỡ rồi, nằm ở phòng cũng chẳng biết làm gì. Nghĩ vậy, tôi thay đồ rồi đi xuống.
Ấn tượng đầu tiên, hắn khá ổn, cao hơn tôi 1 cái đầu, tướng tá ok, mà trông mặt thì dễ thương lắm, có mang mắt kính nữa. Cũng vui vì được trai đẹp chở đi. Hắn đưa nón cho tôi, tôi đội lên nó rộng rinh, định thâu dây vào mà cứng quá, ghì mãi không tuột.
– Đưa đây anh làm cho.
Chưa kịp nói gì hắn đã chụp lấy cái nón từ tay tôi, kéo một cái nhẹ nhàng là dây đã thâu vào rồi. Hắn dựng xe, đứng dậy, cài nón cho tôi luôn… Tôi đứng hình, mới quen thôi mà có cần vậy không, chả biết là ga lăng thật hay là giả đò lấy lòng. Thôi kệ, leo lên xe đi cho nhanh, đứng ở đây một hồi cứng thành đá.
Dọc con đường ven biển Mỹ khê hướng ra bán đảo Sơn Trà lúc này vắng thưa người, gió lạnh lùa vào làm tôi dù đã mặc áo lạnh vẫn chịu không nổi. Tôi khẽ cúi người nép vô hắn cho bớt lạnh – Em lạnh hả? – Hắn quay lại hỏi to – Dạ, lạnh quá, em đang run. – Ừ, kì này em ra trúng ngày lạnh, anh người ở đây còn chịu không nổi. Mà em cũng chuẩn bị kĩ ha, có áo lạnh rồi khăn len nữa! – Vậy mà vẫn chịu không nổi đó anh…
Hắn kéo ga mạnh, càng tui nép sát vô người. Bất ngờ, hắn cầm đưa tay về phía sau nắm chặt tay tôi, rồi nhét cả tay tôi vào túi áo hắn, còn lấy mấy ngón tay xoa xoa. – Em bớt lạnh chưa?
Tôi không trả lời, chỉ im lặng, đáp trả hắn bằng việc nhẹ đặt đầu lên lưng hắn.
Xe vẫn chạy, gió vẫn thổi, tôi vẫn run vì lạnh, và hắn vẫn nắm chặt tay của tôi. Rồi hắn dừng xe dưới chân núi Chùa Linh ứng. – Lúc trước, mỗi lần buồn, anh hay ra đây ngồi 1 mình!
– Một mình hả? Tui ngạc nhiên – ở đây vắng người, tối thui, anh không sợ sao?
– Không! Mà…em có người yêu chưa?
– Em hả, đang ế, haha.
– Tại sao vậy?
– Em cũng không biết nữa, chắc duyên chưa tới, còn anh?
Tôi vừa nói vừa run. Mặt hắn lạnh ngắt. Lâu lâu lại cười nhạt. Ngay cả nụ cười cũng còn thấy lạnh. Gương mặt ấy, dường như đang nghĩ ngợi một chuyện gì đó, thoáng có chút buồn. Đột nhiên, hắn cởi áo khoác, rồi kéo tôi sát lại. Hắn ôm tôi, thật chặt. Giây phút ấy, người tôi cứng đờ ra, tim đập thình thịch nghe rõ từng nhịp. Dù trước đây tôi cũng trải qua vài mối tình. Nhưng những cảm xúc hiện tại mà hắn mang lại, nó thật tuyệt, thật ấm áp và kì lạ. – Sao anh cởi áo, lạnh đó? – Như vậy ôm em sẽ ấm.
Tôi và hắn cứ đứng như vậy. – Anh chưa yêu ai bao giờ! – Thôi đi, nghĩ em tin hả? – Anh nói thật! – Tại sao? Nhìn anh good vậy mà? – Nhà anh khó, anh là con một, trách nhiệm nặng lắm. Ba mẹ biết thì chết! – Vậy anh tính sao? – 2 năm nữa anh lấy vợ, không còn cách nào khác. Đôi khi mình không thể làm những điều mình muốn. Có lẽ anh sẽ tìm 1 người con gái thương, hiểu anh, và anh cũng thương người ta. Thương thôi, chứ tất nhiên nhiên không thể yêu. Khi ấy, anh sẽ làm đúng trách nhiệm của mình… Mà, thật sự anh rất thèm cái cảm giác được ở bên ai đó, chăm sóc cho ai đó, nhưng anh không dám tiến xa hơn, rồi cả 2 cùng khổ…
Nói đến đây, anh im lặng. Tôi cười nhạt, nhìn ra phía ánh đèn đường xa xa kia, đầu loáng thoáng vài suy nghĩ mông lung. Tim nhói. Rồi chóc, quay lại, tôi thấy anh đang nhìn mình, ánh mắt anh thật buồn. Chúng tôi cứ thế nhìn nhau, rồi bất ngờ anh đặt lên môi tôi 1 nụ hôn, thật sâu. Tôi giật mình, nhưng rồi cũng đáp trả anh 1 nụ hôn thật ấm áp, ấm áp giữa cái lạnh của mùa đông. Chúng tôi cứ thế ôm nhau và hôn nhau thật say đắm.
Hẳn đọc đến đây, bạn sẽ nghĩ rằng chúng tôi quá dễ dãi, khi mới lần đầu gặp nhau đã có thể ôm, hôn như vậy… Bạn có quyền đấy… Những cuộc tình vấp ngã làm cho tôi chai sạn, nhiều khi đứng trước những lựa chọn hạnh phúc tôi lại sợ… sợ rồi lại vấp ngã. Tôi không còn quá trẻ để cứ vấp ngã rồi đứng lên, tôi phải sống cho nhiều điều khác nữa… Và rồi, tôi cố thuyết phục mình rằng vẫn còn lắm những niềm vui khác, quên chuyện yêu đương nhăn nhít đi. Thế mà, nụ hôn anh đặt lên môi tôi – một nụ hôn chân thành và ngây ngô đến độ, tôi không còn phải sợ, phải lo, phải nghĩ, nó tự nhiên, vô tư giống như thể một điều hiển nhiên phải làm…
Trời bắt đầu lạnh hơn, anh đưa tôi về lại khách sạn. Trên đường về, chúng tôi đều im lặng, chẳng ai nói với ai một lời nào, cảm giác thật khó diễn tả… Gần đến khách sạn, anh lại đưa tay xuống, nắm lấy tay tôi, hình như đang cố níu một điều gì đó sắp không còn nữa.
– Lạnh thế này có gấu để ôm chắc là thích lắm em ha
– Em hả, một mình quen rồi…
Tôi bước xuống xe, cởi nón trả lại cho anh. Gương mặt, ánh mắt anh vẫn nguyên nét buồn.  Tạm biệt em, Anh nhìn tôi, cố nở một nụ cười.
– Dạ, chào anh, anh về cẩn thận…
Anh lao xe đi, mất hút thật nhanh, chỉ còn lại một con đường vắng thưa bóng người. Về phòng khách sạn, lòng tôi bao la những cảm giác khó tả. Tôi lấy điện thoại nhắn tin cho anh, nhưng anh không trả lời.
Một ngày, rồi hai ngày, tôi quay trở về Sài Gòn. Chắc là người ta quên rồi. Hoặc là do mình… À, mà người ta còn có trách nhiệm gia đình. Thôi thì, cứ xem như đây là một kỷ niệm…
Rồi một thời gian sau, tưởng đâu không còn gì nữa, thì tôi bất ngờ nhận được tin nhắn từ anh. – Nếu chúng mình có duyên, tất sẽ gặp lại… Số điện thoại kia anh không dùng nữa, khi nào vào Sài Gòn, anh sẽ liên lạc tìm em…
Đọc tin nhắn, chẳng hiểu vì sao mà nước mắt tôi cứ chảy. Lần gặp gỡ này, vui có, buồn có. Dù cảm nhận được rất rõ sự ấm áp chợt ùa đến trong trái tim mình, nhưng tôi cũng không dám hi vọng gì nhiều, bởi nó nên và chỉ nên là những xúc cảm ngây ngô nhất dành cho nhau, để tôi có thể lưu giữ mãi những khoảnh khắc đẹp nhất về anh, về những kỉ niệm ấm áp, ngọt ngào mà chúng tôi đã có. Và tất nhiên, đây chỉ là những suy nghĩ của tôi, còn suy nghĩ anh như thế nào thì tôi không dám đoán. Bỗng dưng lại nhớ đến mấy câu thơ “Người đâu gặp gỡ làm chi, Trăm năm biết có duyên gì hay không? Ngổn ngang trăm mối bên lòng…” Cứ mong là hữu duyên, nhưng liệu khi tương ngộ, có còn giữ được những cảm xúc ngây ngô mà ấm áp như ngày xưa?
Có đôi lần, ta trót đem lòng quý mến 1 người bạn ngay lần đầu gặp gỡ, rồi chia tay sau vài câu chuyện trò, nhưng vẫn cảm thấy chút gì đó vấn vương, ngại ngùng dù chẳng biết gì nhiều về nhau Nói thiệt, cái cảm giác say nắng trong phút chốc ấy nó dễ thương lắm luôn, buồn nữa, vì chẳng biết bao giờ mới có thể gặp lại… Thôi thì chúc nhau 1 niềm vui, 1 kỉ niệm đẹp trong cuộc đời Ừ thì anh sẽ tìm em. Ừ thì, có duyên sẽ gặp lại…
Theo : Truyenngan.com.vn